Thụy Điển đã chứng minh tính thân thiện với môi trường của điện hạt nhân

59

 

Phân tích vòng đời sản xuất điện hạt nhân cho thấy lượng khí thải các-bon đi-ô-xít thấp nhất so với các loại hình thức sản xuất điện khác. “Chúng tôi đã tiến hành phân tích vòng đời của 3 dạng năng lượng chính ở Thụy Điển, đó là hạt nhân, thủy điện và điện gió. Và năng lượng hạt nhân đang rõ ràng giành được chiến thắng về lượng khí thải”, Anders Johansson, cố vấn cao cấp về năng lượng hạt nhân của công ty năng lượng đa quốc gia nhà nước Thụy Điển Vattenfall cho biết.   

  

Các chuyên gia đã tính đến mọi thứ, từ việc xây dựng nhà máy điện đến tất cả các hậu quả của việc sản xuất nhiên liệu, đến việc phá dỡ nhà máy điện và xử lý chất thải. Nói cách khác, một vòng đời hoàn chỉnh. Các tuabin gió được cho là có tuổi thọ 20 năm, nhà máy điện hạt nhân là 60 năm, và đối với thủy điện, tuổi thọ được quy định là 100 năm đối với đập và 60 năm đối với nhà máy điện.

 

Phân tích cho thấy việc sản xuất năng lượng hạt nhân tạo ra khoảng 2,5 gam các-bon đi-ô-xít trên 1 kilowatt giờ. Để so sánh, năng lượng gió tạo ra hơn 12 gam, trong khi thủy điện – hơn 4 gam. Do đó, lượng các-bon đi-ô-xít tạo ra khi sản xuất điện hạt nhân chỉ bằng gần một nửa giải pháp thay thế tốt hơn thứ hai.

 

“Nhưng quan trọng nhất, đó là so sánh với sản xuất điện bằng khí đốt mà sản sinh ra khoảng 500 gam các-bon đi-ô-xít và than tạo ra 850 gam các-bon đi-ô-xít mỗi kilowatt giờ. Nếu chúng ta có các chỉ số là 2.5, 4 hoặc 12, thì chúng vẫn gần bằng nhau, nhưng khi so sánh với 500, sự lựa chọn là rõ ràng – chúng ta luôn muốn điều tốt nhất”, Anders Johansson nói.

 

“Nhưng có những yếu tố khác thường bị bỏ qua. Mà thường không được cân nhắc khi tính toán tác động môi trường. Đó là các hệ thống phụ mà bạn cần xây dựng nếu bạn không có điện hạt nhân và thủy điện. Nếu bạn định xây dựng một hệ thống với sự chi phối của gió và mặt trời, thì bạn cũng cần tạo ra dung lượng cực lớn để lưu trữ năng lượng dự phòng. Và chúng cũng đòi hỏi phải trả giá bằng tiền và tác động đến môi trường”, Anders Johansson lưu ý.

 

Nếu nhìn ra thị trường quốc tế, ngành công nghiệp điện hạt nhân Thụy Điển phát triển mạnh một phần lớn là do việc tái chế uranium. Các phương pháp làm giàu mới cho phép chiết xuất nhiều uranium hơn từ các nguyên liệu đã được sử dụng trong các nhà máy điện hạt nhân. Do đó, tác động đến môi trường được giảm bớt do không cần khai thác các mỏ mới.

 

“Chúng ta có thể lấy uranium cũ và sử dụng thêm một vòng nữa trong một quy trình mới. Kết quả là, chúng ta giảm được lượng các-bon đi-ô-xít từ 4 gam mỗi kilowatt giờ xuống còn 2.5. Và đó là sự giảm đáng kể”, Anders Johansson nói.

 

Bất chấp những kết luận lạc quan này, Vattenfall đã đóng cửa tổ máy 1 và 2 nhà máy điện hạt nhân Ringhals (vận hành từ 1975, công suất của 2 tổ máy là 2190 MW)1 để mở rộng năng lượng gió, mặc dù năng lượng gió không mang lại lợi nhuận2, không đáng tin cậy và có hại cho môi trường, lại còn làm tăng lượng khí thải CO2. Còn 2 tổ máy 3 và 4 tiếp tục vận hành ít nhất đến 2040.

 

Dịch: Lê Anh Tuấn, Ban Hợp tác quốc tế, VinAtom